Di chuyển vòng tránh né tốt hơn lùi thẳng.
Đánh đầu ăn bàn cần bật nhảy đúng nhịp.
Đòn thẳng dùng để giữ khoảng cách và thăm dò, còn đòn móc tốn thời gian hơn nên chỉ tung khi đã thấy sơ hở rõ ràng. Luật này khiến đội tấn công phải tiến lên bằng cách chạy, khác hoàn toàn với logic của các môn bóng khác.
Ở cự ly xa, một cơn gió nhẹ cũng đủ đẩy bóng lệch cả chục mét, nên đọc gió là bước bắt buộc trước mỗi cú phát bóng. Hai nội dung này đòi hỏi kỹ thuật khác hẳn nhau, nên vận động viên thường mạnh hơn hẳn ở một trong hai. Nhảy sớm là bị lừa còn nhảy muộn thì bóng đã đi, thời điểm chuẩn nằm đúng ở đỉnh động tác ném của họ.
Vị trí chính diện và hai bên cánh cho khung ném rộng nhất, còn góc sát biên là chỗ khó ghi điểm nhất trên sân. Đứng lại nơi vừa đánh khiến nửa sân còn lại bỏ trống, người chơi giỏi khai thác đúng điểm đó ngay cú tiếp theo.
Nhịp tim đập cũng làm dao động điểm ngắm. Ba set liên tiếp thua có thể khiến vận động viên bị loại sớm khỏi giải đấu. Cử tạ tính theo mức tạ nặng nhất nâng thành công.
Đánh cao sâu là cách lấy lại thời gian khi đang bị dồn ép, tạo khoảng nghỉ để về lại vị trí trung tâm. Đăng ký quá cao thì rủi ro hỏng cả ba lượt, còn quá thấp thì lãng phí một lượt nâng quý giá. Không phải huấn luyện viên nào cũng cho đổi chiến thuật giữa trận nếu đội đang dẫn điểm.
Nhảy sớm nửa nhịp khiến bóng đi qua đầu, còn nhảy muộn thì không đủ độ cao để chạm bóng trước hậu vệ. Sút xa dễ bị cản nếu thiếu lực.